Tuesday, November 10, 2015

[Blog tâm sự]- Tri ân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11

     Ngày nhà giáo Việt nam ‘20-11’, ngày mà chúng tôi lắng lại và suy nghĩ nhiều hơn đến công ơn của thầy cô. Những người đã và đang sẽ dạy chúng tôi nên người. Nhắc đến ‘nghề giáo’ thì ắt hẳn ai cũng đều cảm nhận được một vẻ đẹp toát lên từ hai từ ấy. ‘Nghề giáo’ trong suy nghĩ của tôi thật thiêng liêng và cao quý vô cùng! Bởi vì không có sự tận tụy,ân cần dạy bảo của thầy cô thì làm sao tôi và tất cả mọi người có được kiến thức như ngày hôm nay. Và giờ đây khi ngồi đây, tôi muốn viết một điều gì đó để dành tặng cho thầy cô thân yêu của tôi nhân ngày 20/11 nhưng tôi nghe có chút gì đó nghèn nghẹn trong cuống họng của mình.Hai năm học tập dưới mái trường này không phải là quãng thời gian dài ,cũng không thể nói là ngắn.Nhưng chắc chắn là đủ lắng lại trong lòng chúng tôi rất nhiều những khoảnh khắc đáng nhớ,cùng những kỉ niệm đẹp đẽ của thời học sinh sôi nổi và tràn đầy khát vọng.
Ôi tôi thấy nhớ vô cùng cái phòng học với mùi gỗ của chiếc bàn cũ kỹ, nhớ lúc thầy cô đứng trên bục giảng với cây thước lăm lăm trong tay mới đẹp làm sao, Nhớ lòng vị tha của cô giáo mỗi khi cô dạy là chúng tôi lại cười cợt nhưng cô vẫn nhẹ nhàng dịu dàng ân cần dạy dỗ chúng tôi, chính lòng vị tha của cô đã giúp tôi biết yêu thương tôi người hơn. Nhớ sự nghiêm khắc của thầy mỗi khi chúng tôi không học bài, nhớ những lúc bị thầy dùng thước đánh vào tay, nhớ lắm sự giận hờn vì nghĩ rằng thầy đó ác lắm, nhớ mãi câu nói của thầy: “Thầy làm như vậy là muốn tốt cho tôi, sau này lớn lên rồi tôi sẽ hiểu vì sao Thầy đánh tôi”. Nhớ ánh mắt hối lỗi của cậu bạn thân bị cô bắt vì giở tài liệu trong giờ kiểm tra.....
Tôi  còn nhớ cấp 2 mỗi khi đến ngày 20-11 chúng tôi chẳng có tiền mua quà cho thầy cô, những món quà chúng tôi tặng cho thầy cô chỉ là những bông hoa điểm 10, những buổi lên lớp học bài, làm bài tập đầy đủ. Có lần chúng tôi xin tiền của ba má và mua quà cho thầy cô nhưng lúc ấy món quà nhỏ vô cùng lúc thì cây bông hồng giấy chỉ với 3000đ/1 cây, khi thì cuốn sổ nhưng thầy cô la chúng tôi và bảo: “Món quà quý giá nhất các cô dành tặng cho Thầy Cô là các cô cậu phải chăm chỉ học tập, ba má vất vả mới có tiền cho các cô cậu đi học, các cô cậu không được xin tiền ba má như thế này nữa”.Lớn lên rồi học cấp 3, ngày 20/11 được xem như là một ngày học nhẹ nhõm của học sinh thì phải - theo tôi nghĩ như thế. Vì ngày 20/11 thường thì thầy cô khuyến mãi không dò bài, học sinh cũng không phải thấp thỏm vì cái giờ dò bài như thường ngày. Đôi khi thì còn được nói chuyện phiếm và nghỉ học luôn môn đó, thường thì lớp trường đại diện lớp tặng hoa cho thầy cô rồi thôi, xong cái ngày 20/11. Nhưng cái ngày 20/11 không phải thầy cô vui vì được nhận hoa và quà của học trò thôi, thầy cô vui vì thấy rằng những đứa học trò của mình đã lớn khôn hơn, thầy cô khi thấy những thành quả của mình tốn bao công sức tâm huyết đạt được thành quả, đó là điều mà làm cho thầy cô tự hào nhất trong đời làm nhà giáo của mình
Không biết ngày 20/11 của bạn như thế nào nhưng của tôi là một ngày đầy cảm xúc, tuy đi học xa không thể tới thăm thầy cô được, nhưng không khi nào thầy cô không nhớ tới tôi. Lúc tôi gọi điện thoại chưa kịp nói tên mình thì thầy cô đã nhận ra tôi trước ,tôi vui mừng và đôi khi là bật khóc, cho dù lúc đi học tôi có phá, có quậy nhất lớp thì thầy cô vẫn nhớ và cười phì nói: "Nhỏ học trò phá nhất lớp của cô nay học ở đâu rồi, có khỏe không? Năm nay cho gọi điện thoại nhưng năm sau phải về nhà thăm cô đấy nhé!!!". Trải qua biết bao lứa học trò, bao nhiêu năm nhà giáo mà thầy cô vẫn nhớ học trò của mình chứng minh một điều là thầy cô luôn dành mọi tâm huyết cho những đứa học trò nhỏ bé, dù có hay nghiêm khắc với mình đi chăng nữa thì cũng dễ hiểu là thầy cô chỉ muốn điều tốt nhất cho mình mà thôi. Chắc điều đó ai cũng cảm nhận được như tôi, vì nếu không có những điều như thế thì bạn có thể thành công hay sống tốt hơn như hiện nay để còn ngồi đọc những dòng tốt viết đây.
          Tôi không biết làm thế nào để bày tỏ lòng biết ơn chân thành đến các thầy cô thân yêu. Chính ở ngôi trường này thầy cô đã cho tôi biết thế nào là tình cảm thầy trò, là một người chân thực, là tình yêu thương, là sự độ lượng của một người thầy dành cho học sinh thân yêu của mình. Dù ngày ấy đã rất nhiều lần chúng tôi đã làm cho thầy cô phải buồn. Nhưng thầy cô đã không bỏ rơi chúng tôi, vẫn nhiệt tình, dùng tình thương của mình dần cảm hóa chúng tôi. Đó là điều cao quý mà thầy cô đã làm,chúng tôi biết ơn thầy cô rất nhiều và tự hứa sẽ cố gắng phấn đấu thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của thầy cô dành cho chúng tôi. Hình ảnh thầy cô sẽ vẫn mãi trong trái tim chúng tôi
Thầy Cô ơi! Ngày 20/11 sắp đến, tôi mong cô hãy tha thứ cho tôi về tất cả những lỗi lầm của mình và cảm ơn cô về tất cả những gì cô dành cho tôi. Tôi yêu cô và yêu mái trường THPT Chuyên Lê Khiết này nhiều, tôi cũng như các bạn sẽ chẳng bao giờ quên được nơi này-nơi sẽ chắp cánh cho những ước mơ của chúng tôi bay xa.

                                                                                                                 (Tác giả giấu tên-12C2)

No comments:

Post a Comment